Giành Lại Quốc Hội Về Tay Nhân Dân (2): Đã Đến Lúc…

20090518-Quoc Hoi F1Bây giờ, xin bạn hãy đặt mình vào vị trí của một Đại Biểu Nhân Dân tại Quốc Hội Việt Nam. Xin hình dung ra cảnh tượng như sau: hằng ngày, mình với tư cách Đại Biểu Nhân Dân nhận được hàng trăm thư từ cử tri của mình, nội dung yêu cầu mình lên tiếng tại QH đòi nhà nước ngưng ngay vụ khai thác Bauxít, ngưng để cho công nhân Tàu qua đóng trụ tại Tây Nguyên, đòi nhà nước phải công bố toàn bộ những hiệp ước biên giới và lãnh hải với Trung Quốc để xem nước Việt ta còn và mất bao nhiêu đất biển. Hằng ngày mình với tư cách đại biểu cũng nhận được hàng trăm đơn khiếu kiện của dân oan nhờ mình can thiệp bênh vực quyền lợi cho họ. Đồng thời cũng hằng ngày mình cũng nhận được hàng chục hàng trăm cú điện thoại của cử tri gọi thúc giục mình, hỏi thăm mình đã làm gì để đáp ứng nguyện vọng trên của họ. Và cũng hằng ngày ra khỏi cửa nhà (hay văn phòng đại biểu của mình), là thấy ngay hàng chục hàng trăm cử tri dân oan của mình đang chờ chực xếp hang đòi gặp mình để nhờ mình nói giùm lên tiếng nói oan khiên của họ đối với các cơ quan nhà nưóc đã xử ức hiếp họ.

Người đại biểu như bạn sẽ có cảm giác ra sao, và sẽ phải hành xử như thế nào? Bạn có thể sẽ thấy phiền hà nhưng bạn có thể né tránh các cử tri trên mà mình đại biểu cho họ được không?

Và bây giờ thử đặt mình vào vị trí từng loại đại biểu khác nhau :

Trường hợp thứ nhất, Bạn là một trong số rất ít đại biểu ngoài Đảng, có chút lý tưởng, thực sự muốn đại diện bênh vực cho người dân cử tri của mình. Nhưng từ trước tới giờ chưa dám lên tiếng trong Quốc Hội vì thấy rằng mình thân cô thế cô trong cả cái cơ chế Quốc Hội Đảng biểu này. Bây giờ có nhiều phần bạn sẽ có tự tin hơn khi thấy có cả một khối cử tri làm điểm tựa sau lưng mình khi mình nói lên tiếng nói của người dân như họ. Trường hợp bạn là một đại biểu Đảng viên có lý tưởng, tin rằng người Đảng viên Cộng Sản phải là người tiên phong đại diện cho người dân, đúng nghĩa là một cán bộ của dân, vì dân, do dân. Trước những kêu rên của nhân dân cử tri đến trực tiếp với mình như vậy, bạn sẽ khó mà còn có thể vẫn tự ru ngủ mình trong hoang tưởng là cái Đảng CSVN của mình đang làm tốt vai trò đại diện nhân dân. Là người vào Đảng vì lý tưởng, bạn sẽ thấy khó mà ngồi yên mà không làm cái gì đó cho nhân dân cử tri của mình, và từ đó bạn sẽ dễ trở về với nhân dân, thanh thản tâm hồn hơn và tự tin hơn khi dựa vào nhân dân như trường hợp 1.

Trường hợp bạn là người chỉ muốn được yên ổn sướng thân trong chức danh đại biểu nhân dân ngon lành được một số đặc quyền nho nhỏ hơn người dân bình thường, dù bạn ở trong hay ngoài Đảng. Bạn sẽ phải đối diện với sự cân nhắc: mình còn có thể được sướng thân yên ổn như trước đây không, trước áp xuất hằng ngày như trên từ cử tri nhân dân của mình. Những đặc quyền lợi bổng từ Đảng nếu tiếp tục theo Đảng có đáng để trả giá cho áp xuất từ cử tri của mình không. Giữa việc bị Đảng răn đe kiểm điểm cắt đứt mọi bổng lộc nếu mình nói lên tiếng nói của dân mình, và việc mình bị dày vò tinh thần trước áp xuất của cử tri mình nếu mình không làm tròn vai trò đại biểu nhân dân đúng nghĩa, cái nào nặng hơn? Giữa Đảng ở trên xa vời và nhân dân cử tri gần sát bên mình, nên chọn phía nào?

Trường hợp tệ nhất, bạn là một đảng biểu trung thành với Đảng, vì quyền lợi riêng nên phải bảo vệ Đảng bằng mọi giá trong vai trò đại biểu Quốc Hội, bạn cùng lắm có thể làm gì? Trốn chạy tránh né cử tri? Mà đâu có dễ khi phải dọn đi khỏi địa phương của mình và mất đi luôn tư cách đại biểu địa phương mình? Có nên gọi cảnh sát cơ động đến dẹp đám cử tri của mình với lý do họ phiền hà quấy nhiễu mình? Mà càng làm thế thì Đảng của bạn càng thua kiểu khác, vì với phương tiện thông tin toàn cầu xuyên thủng mọi bưng bít hiện nay, hình ảnh đại biểu Quốc Hội Việt Nam gọi cảnh sát công an đến xua đuổi dẹp chính các cử tri nhân dân của mình càng làm lộ rõ bản chất cơ chế dân chủ bịp bợm của chế độ CSVN. Thực tế ngay cả việc gọi cảnh sát công an đến dẹp dân oan, trù dập cử tri cũng không phải dễ, vì bạn không phải là ông Nguyễn Phú Trọng, Ủy viên bộ Chính Trị, chủ tịch cơ chế Quốc Hội, nên bạn không phải là ưu tiên bảo vệ của công an.

Là một cá nhân đại biểu QH bình thường, bạn là cái mắt xích thấp nhất và lỏng yếu nhất vì ít được bảo vệ nhất của chế độ độc tài CS. Vì bạn là cấp gần với nhân dân nhất, vốn là thành phần bị trị và là công cụ rẻ rúng nhất của chế độ độc tài.

Với sự hình dung các trường hợp trên, người dân ta sẽ thấy mình không có gì để mất thêm nếu chuyển hướng tranh đấu, tập trung vào hướng qua các đại biểu Quốc Hội của mình. Mà cái được là triển vọng giành lại Quốc hội về tay mình để gia tăng phương tiện tranh đấu cho quyền lợi của mình một cách ôn hòa bất bạo động.

Đã đến lúc, ta tự đứng lên giành lại quyền làm chủ tập thể đúng nghĩa của mình.

Đã đến lúc, thay vì ngồi than van chửi rủa tính dân chủ bịp bợm của chế độ, người dân ta biến lộng giả thành chân, từng bước từng bước nhỏ tự xây dựng dân chủ đích thực cho đất nước và dân tộc mình.

Đã đến lúc, mỗi người dân nên tìm hiểu ai là người đại biểu Quốc Hội tại địa phương mình, địa chỉ, số điện thoại của người này để mình liên lạc tiếp xúc cho họ thực hiện đúng chức năng đại biểu quy định trong hiến pháp.

Đã đến lúc, ta phải thấy rằng chính ta có thể (yes, we can) mang dân chủ lại trong tầm tay của mình.

Đặng Vũ Chấn

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: