Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ, nạn nhân mới nhất trên con đường công danh của Phạm Quang Nghị

Càng ngày sự đê tiện của nhà cầm quyền Việt Nam càng đi tới những mức độ cao hơn. Không cần phải đi vào tình tiết của vụ án có cái tên “cố ý gây thương tích” này – như báo chí nhà nước đưa tin – (*), vì ai cũng hiểu đây là màn kịch thủ đoạn mà nhà cầm quyền Việt Nam dựng lên để đàn áp những nhà bất đồng chính kiến. Nội dung trả lời báo chí của Bạch Thành Định, phó giám đốc công an Hà Nội, phụ trách về mặt an ninh, đã cho người ta thấy rõ bộ mặt của nhà cầm quyền như thế nào. Nói với báo SGGP, Bạch Thành Định nhấn mạnh rằng: “đây là vụ án hình sự thông thường” (*). Thế nhưng, việc các báo trong nước từ Nam ra Bắc ồ ạt đưa tin về một vụ gọi là “bình thường” như vậy, đã là minh chứng để đập vào cái miệng nói dối của Bạch Thành Định.

Là một tiến sĩ luật về đề tài ‘’những tội xâm phạm an ninh quốc gia’’ và giữ chức phó giám đốc công an thành phố Hà Nội (PGĐ/ CATPHN) phụ trách mặt an ninh, Bạch Thành Định chính là tên đồ tể bảo vệ trung thành chế độ, mà hắn được Đảng Cộng Sản giao phó ở khu vực thủ đô. Vị trí của Bạch Thành Định được dựng lên bằng bao nhiêu số phận đau khổ, những người mẹ xa con, những người vợ vắng chồng, những đứa con thơ thiếu bố mẹ…. Những Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Phạm Hồng Sơn, Lê Chí Quang, Phạm Văn Trội.. hàng loạt những người bất đồng chính kiến, dân oan, giáo dân Hà Nội…và đến ngày hôm nay là nữ nhà văn Trần Khải Thanh Thủy.

Phạm Quang Nghị

Nhờ có đàn em Bạch Thành Định, mà bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị mới có thể ngang ngược cưỡi trên dư luận, củng cố bước đường tiến tới chức Tổng Bi Thư nay mai. Những vụ có đám người gọi là “quần chúng nhân dân tự phát” kích động, đập phá, đánh cướp nhiều người dân tại Hà Nội; đến giờ phút này có thể gọi thẳng kẻ chủ mưu chính là tên đồ tể nham hiểm Bạch Thành Định, PGĐ/CATPHN.

Sẽ còn bao nhiêu người vô tội nữa là nạn nhân để làm chiến công cho cặp Bạch Thành Định và Phạm Quang Nghị trên con đường chúng tiến tới danh vọng, quyền lực? Điều gây căm phẫn nhất của Bạch Thành Định trong những thủ đoạn tinh vi, thâm hiểm là cài bẫy, sử dụng lực lượng vũ trang, quần chúng bị mua chuộc, để làm mũi nhọn tiến công nhân dân. Hành vi nham hiểm này sẽ khuyến khích lực lượng công an Hà Nội học theo. Và với những trò đê tiện đó, chả mấy chốc hầu hết các công an Hà Nội sẽ bị tiêm nhiễm, đầu độc; tư cách và đạo đức nghề nghiệp sẽ bị tha hóa .

Dưới thời Phạm Quang Nghị, Hà Tây sát nhập về Hà Nội để nhằm nâng giá đất Hà Tây lên cao, nhờ đó Nghị thu về khoản tiền lớn để chuẩn bị cho việc bôi trơn cỗ máy vận hành các lá phiếu cho chức Tổng Bí Thư. Nghị còn tổ chức cướp đất của nhà thờ để cho xây những khu kinh doanh trục lợi, thu thêm tài lực và tranh giành địa vị. Trong lúc thực hiện những âm mưu này, Nghị dùng hai trợ thủ đắc lực. Bên “võ” có đám an ninh Hà Nội là Bạch Thành Định, sẵn sàng trấn áp nhân dân bằng nhiều thủ đoạn đẫm máu: bạo lực, dùi cui, báng súng, lựu đạn cay song hành với vu khống, cài bẫy để xử tù. Bên “văn” Nghị dùng Hồ Quang Lợi, tổng biên tập báo Hà Nội Mới (HNM) và 2 nơi nhai lại là báo Đô Thị, truyền hình Hà Nội, để lừa bịp dư luận, vu khống người lương thiện, xuyên tạc tính chất sự việc đánh lừa nhân dân.

Sở dĩ Phạm Quang Nghị cùng đàn em Bạch Thành Định, PGĐ/CATPHN, và đàn em Hồ Quang Lợi, tổng biên tập báo HNM mặc sức thao túng tình hình thủ đô dễ dàng như vậy, là vì Nghị được đương kim TBT Nông Đức Mạnh đỡ đầu. Nghị cam kết, nếu giữ chức TBT dưới dự giúp đỡ của Mạnh, y sẽ đưa con của Mạnh là Nông Đức Tuấn vào trung ương. Lập tức Mạnh dàn xếp cho Nghị sang Tầu ra mắt quan thầy. Do tiến trình đến chức TBT của Phạm Quang Nghị sáng lạn như vậy, cho nên các ủy viên Bộ Chính Trị khác đành tạm làm ngơ để Nghị tung hoành.

Để đàn anh yên tâm diễn trò tổ chức 1000 năm Thăng Long đánh bóng chính mình và không bị tai tiếng “ác ôn”, hai đàn em Định, Lợi đã xả thân dẹp những bức xúc trong nhân dân phát xuất từ những chính sách bất công và những chủ trương đi ngược lại quyền lợi của dân tộc, khiến sự bất mãn trong dân chúng ngày càng gia tăng.

Trần Khài Thanh Thủy

Bà Trần Khải Thanh Thủy ngày hôm nay, và nhiều người trước nữa vào tù, không phải vì họ làm điều gì sai trái, mà vì họ là những cái gai cản trở con đường tiến thân của tập đoàn Hà Nội do Phạm Quang Nghị cầm đầu.

Người xưa có câu “Nhất tương công thành vạn cốt khô” (Một tướng thành danh hàng vạn người thiệt mạng).

Để hôm nay Bạch Thành Định là tướng công an, Hồ Văn Lợi là tổng biên tập báo, Phạm Quang Nghị là bí thư thành ủy Hà Nội, đã có bao gia đình ly tán trong đau thương, lao tù, phá sản… Một thời gian nữa, khi tập đoàn Phạm Quang Nghị đưa nhau leo tiếp lên bậc cao tột cùng quyền lực, lúc ấy đau thương cho nhân dân Việt Nam không chỉ giới hạn trong thành phố Hà Nội mà thôi, mà sẽ là cả nước.

Sự đê tiện ở cấp cao ắt sẽ nhanh chóng lan xuống cấp dưới theo đúng quy luật tự nhiên. Con người học những cái đểu cáng bao giờ cũng nhanh hơn điều tốt. Hàng ngũ lãnh đạo công an, cán bộ các cấp nay vốn đã thiếu lương tâm, thì trong tương lai lại càng trở nên trâng tráo, du đảng.

Gài bẫy cho người khác vào tù là điều thất đức, nhất là kẻ nắm công quyền. Năm nay không biết Bí Thư thành ủy Phạm Quang Nghị còn gan vác cái mặt bóng nhoáng, trơ tráo đến Đất Phật Hương Sơn để thắp hương khai hội nữa không?

Nếu Trời, Phật mà còn dung những kẻ bất nhân như vậy, nước Việt này phải chăng sắp đến lúc lụi tàn? Đất nước, xã hội Việt Nam ngày càng suy vi bởi vì nhà cầm quyền chỉ rặt một loại quan chức cấp cao bản chất như vậy, hỏi sao Trung Cộng không dòm ngó cướp đất?

Trần Khải Thanh Thủy bị bách hại đến nỗi phải vào tù. Sẽ còn nhiều người khác nữa cũng sẽ bị bách hại như chị. Những mất mát đó không chỉ là những mất mát của những cá nhân nạn nhân, mà còn là mất mát của cả dân tộc, đất nước; vì nó góp phần lớn hơn cho sự mất mát biển đảo, văn hóa, tính cách dân tộc… khi mà những người dám can đảm đứng lên đấu tranh cho sự toàn vẹn của những thứ vừa kể dần dần bị bách hại…. Tuy nhiên, chính sự đàn áp bằng cách thông qua công cụ toà án của chế độ, tự nó đã cho thấy sự sợ hãi của chế độ này trước làn sóng đấu tranh bất bạo động ngày càng dâng cao của dân chúng. Sự sợ hãi này đồng thời cũng cho thấy chế độ yếu nhược hơn (vì yếu nhược nên mới sợ hãi đến độ ra đòn du đảng).

Đây không phải là lần đầu tiên xẩy ra những cuộc đàn áp khốc liệt như vậy. Thực tế cho thấy, từ hơn 10 năm qua, cứ sau mỗi đợt đàn áp, con số những người đấu tranh càng nhiều hơn, trẻ trung hơn, bản lĩnh hơn và cương quyết hơn. Điều này chứng tỏ rằng, sự đán áp của chế độ bạo tàn không thể dập tắt được lòng yêu nước của người dân. Ngược lại, nó chỉ khiến sự công phẫn gia tăng để tạo nên sức bật mãnh liệt hơn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: